Triệu Hoành không suy nghĩ quá lâu, hắn nhanh chóng gật đầu: “Thành giao, vậy bây giờ các ngươi đi đi.”
Dao Viễn lắc đầu: “Xin lỗi, thỏa thuận hợp tác của chúng ta bắt đầu từ vòng chơi thứ ba, vòng này dĩ nhiên không thể cứ thế mà đi được.
“Bởi vì các ngươi đã mang theo nhiều hàng cấm như vậy, chúng ta vừa đi, các ngươi lập tức ném vào phòng giam thì quá bất công với chúng ta.”
Triệu Hoành nhướng mày: “Hửm? Chẳng phải ngươi nói các ngươi đã hết hy vọng lật kèo, nên mới ngầm đồng ý nhường phần thưởng của người thắng cho chúng ta sao?




